06.04.2014

Dear my F2 newbie,

You are so empathetic that I adore you so much. Who can imagine anyone combine her nickname and her parents’ wedding anniversary to be her email address?? When you confused to navigate where was your buddy on your phone, and then you saw me beside that postcard board, you looked like you were gonna cry (hope that I did not mistake it). Well I suppose you must, because I was one of the interviewers who argued (or you can say, fought) for you to pass the third round the most, and now I am your buddy.

My newbie, I know you are not gonna read this, and I do not expect that you will, but I know that my hopes and expectations are always put into the right place. Try harder, not to accomplish yourself because you are great being just who you are, but to show people that you are worthy not like what they think you are.

My newbie, I look forward to seeing you shining on the graduation ceremony - KGT.

You inspired me so much,

Your buddy.

“Youth cannot know how age thinks and feels. But old men are guilty if they forget what it was to be young…”
— Albus Dumbledore - “Harry Potter and the Order of the Pheonix”

vekechuyen365:

"Vẽ Lời Muốn Nói" 14.02.14

Lời tỏ tình #1:

"Càng lớn thì càng thấy tình yêu không phải là cái mình muốn nữa.
Tình yêu có hình cục cít”

Tác giả: Điền

benkling:

Here. Here. Here are some rejected Harry Potter Valentines I made today.

These have been tested and do not work.

The rest of my valentines are here.

yeah so touching

bhaya-cruises:

This is a project named: “Ha Long Bay Discovery – the view through 300 years” which was made by Doan Bac and partners. Doan Bac is an architect born in 1975 in Hanoi. On April, 2013, he presented to public one of his best collections: The pictures of Halong about 100 years ago.

Among a big…

incidentalcomics:

How to Look at Art

This comic first appeared in my series “Who Needs Art?” for Medium.com.

You can order a poster at my shop.

Mrs. Hudson really knows what’s on

Bức thư tình Trịnh Công Sơn gửi Dao Ánh

..........

B’lao, 23 tháng 9/ 1965

Ánh

Buổi trưa anh không ngủ được nên lang thang ra phố. Mưa nhỏ rồi lớn dần đuổi anh về đây. Anh đang ngồi ở câu lạc bộ sát bờ hồ. Bờ hồ bây giờ đã điêu tàn lắm. Người ta đã chặt bỏ những cây khô sống bao nhiêu năm nay trong hồ. Có một vài chỗ nước rút xuống chỉ còn bùn đen.

Buổi chiều gió thật lạnh. Anh đã mặc áo ấm suốt ngày ở đây.

Anh nhớ Ánh lắm mà ngôn ngữ thì quá chật hẹp, quá cũ kỹ không chuyên chở nổi sự nhớ nhung này. Nên anh đã nói đã nhắc mãi mỗi ngày mà vẫn chưa đỡ nhớ tí nào.

Ngồi ở đây nhìn ra từng ô cửa kính rất lớn anh mơ hồ thấy mình như lạc về một vùng đất nào mới sơ khai. Cả thành phố chỉ xanh rì những cây cối và từng khoảng đất đỏ.

Hiện giờ ở Tỉnh đang có một buổi văn nghệ sẽ tổ chức vào cuối tháng. Anh phụ trách chương trình này nên bây giờ vẫn còn được rỗi rảnh không làm việc gì cho đến cuối tháng.

Anh nhớ Ánh lạ lùng đó Ánh. Mà Ánh thì chỉ mong anh chóng đi xa, anh nghĩ thế. Mùa thu hầu như không có trên miền này. Ở đó lá đã bắt đầu vàng chưa Ánh.

Bức thư tình Trịnh Công Sơn gửi Dao Ánh

Những bụi bờ dọc theo những con dốc đất đỏ ở đây anh vừa đi qua ban sáng và thấy lá của hoa mặt trời xanh um. Anh ngắt gửi về Ánh một ngọn. Hoa thì vẫn chưa nở. Có lẽ đợi hôm nào có mặt trời thì hoa mới bắt đầu hiện diện và cũng là mùa mà anh đã gọi là mùa sinh nhật của hướng dương.

Anh đang nhớ thầm về những buổi chiều thứ năm ở đó. Chỉ mới có vài ngày mà tưởng chừng như ngàn đời qua đi trên anh. Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn.

Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.

Buổi trưa trời âm u và hơi lạnh.

Anh vẫn không thể nào không thấy sự lạc lõng của mình nơi đây.

Ở trường Đồng Khánh giờ này chắc Ánh đang mài miệt với những bài vở mới. Sân trường đã có những cây hoa vàng, tím mọc nhoi lên trên từng bãi cỏ xanh. Đúng không. E cũng phải mất đến hằng mấy tháng anh mới tạm ổn mình được vào với thành phố này lại.

Bức thư tình Trịnh Công Sơn gửi Dao Ánh

Bây giờ anh không còn làm người gác hải đăng, Ánh cũng thôi làm người mang lửa. Chúng mình làm sao níu cho được tay nhau trong suốt mùa Đông này?

Cơn mưa như thác đổ ngoài trời. Đồi trà bây giờ mù mịt không còn thấy gì.

Anh đang có Ánh – tuổi – nhỏ trước mặt trong chiếc hộp nhỏ anh mang theo đó.

Mưa rất buồn. Như một điệp khúc dai dẳng trong mấy tháng mùa Đông này.

Ánh ơi

Nếu còn sự yêu thương và nhớ nhung nào trong Ánh thì hãy gửi làm quà cho anh để anh coi thường những tháng ngày ẩm mục nơi đây

Nhớ vô ngần

Thân yêu, yêu dấu

Trịnh Công Sơn (ký tên) 

..........

Credit: http://dantri.com.vn/van-hoa/buc-thu-tinh-tuyet-hay-trinh-cong-son-gui-nguoi-yeu-16-tuoi-807083.htm